Trong một văn phòng tại Bắc Kinh (Trung Quốc), một cô gái 25 tuổi đang gửi tin nhắn cho bạn thân: “Trời ơi, ước gì sếp đuổi việc tớ luôn bây giờ”.
Điều tưởng chừng ngớ ngẩn này hóa ra lại là một sự “chẳng đừng” theo kiểu: Làm tiếp thì quá kiệt sức, tự nộp đơn nghỉ việc thì lại áy náy với chính mình vì ngoài kia “biết bao người chỉ ước được có việc như mình”. Thế nên nghỉ việc - vốn là một quyết định hoàn toàn mang tính cá nhân, giờ lại trở thành điều phải “ước người khác làm thay mình”, để bản thân đỡ phải suy nghĩ, đỡ phải tự ra quyết định.
Câu chuyện này phản ánh một thực tế ngày càng phổ biến tại Trung Quốc: Nhiều người trẻ cảm thấy bế tắc trong công việc, nhưng lại không đủ dũng khí để rời bỏ.
Nghỉ việc không còn là lựa chọn dễ dàng
Trong những năm gần đây, thị trường lao động Trung Quốc trở nên khó đoán hơn bao giờ hết. Tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ tăng cao, cơ hội việc làm thu hẹp, trong khi chi phí sinh hoạt tại các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải không ngừng leo thang. Trong bối cảnh đó, quyết định nghỉ việc không còn đơn giản là “không thích hay chán thì nghỉ”. Nó trở thành một bài toán đầy rủi ro.
Nhiều người trẻ cho biết họ không hài lòng với công việc hiện tại: Tăng ca triền miên, áp lực kéo dài. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục bám trụ bởi nỗi sợ lớn hơn nằm ở phía sau: Thất nghiệp.
Ảnh minh họa
Ying Hwang - Một dân văn phòng ở Thượng Hải cho biết dù thường xuyên phải làm thêm giờ và cảm thấy kiệt sức, cô vẫn không dám nộp đơn nghỉ việc. Lý do rất đơn giản: Cô không chắc mình có thể tìm được công việc mới trong thời gian ngắn.
“Tôi muốn bị sa thải, vì như vậy sẽ đỡ phải lựa chọn” - Ying nói.
Khi người trẻ phải tự mình gánh vác quá nhiều rủi ro, dường như họ dễ rơi vào trạng thái tê liệt trong việc ra quyết định.
Không chỉ riêng công việc, người trẻ Trung Quốc còn phải đối mặt với nhiều áp lực khác: Chi phí nhà ở cao, kỳ vọng từ gia đình, cạnh tranh xã hội khốc liệt. Trong bối cảnh đó, công việc không đơn thuần là nguồn thu nhập, mà còn là “tấm vé an toàn”. Tự nghỉ việc đồng nghĩa với tự "đá bay" sự ổn định hiếm hoi trong cuộc sống.
Chính vì vậy, ngay cả khi cảm thấy không hạnh phúc, nhiều người vẫn chọn tiếp tục chịu đựng. Họ trì hoãn việc nghỉ việc, hy vọng mọi thứ sẽ tự cải thiện, và nếu chờ đủ lâu, đủ tuyệt vọng mà chẳng có gì tốt lên, thứ tiếp theo xuất hiện chính là suy nghĩ: “Ước gì mình bị đuổi”.
Cảm giác mắc kẹt “không thấy 1 tia hy vọng nào”
Một số người miêu tả trạng thái “ở không đành, bỏ không xong” bằng 2 từ: Mắc kẹt. Họ không còn hứng thú với công việc, nhưng cũng không nhìn thấy lối thoát rõ ràng. Tình trạng này dễ dẫn đến Burnout - trạng thái kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng khác với trước đây, khi Burnout có thể là tín hiệu để nghỉ ngơi hoặc thay đổi, giờ đây nó lại trở thành một trạng thái kéo dài.
Ảnh minh họa
Người lao động trẻ không chỉ mệt mỏi vì công việc, mà còn mệt mỏi vì phải liên tục cân nhắc giữa việc ở lại hay ra đi. Và chính sự bế tắc này cũng đang tạo ra những thay đổi trong cách người trẻ nhìn nhận công việc.
Thay vì coi công việc là trung tâm của cuộc sống, nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi về giá trị thực sự của nó. Họ cân nhắc nhiều hơn đến sức khỏe tinh thần, thời gian cá nhân và chất lượng cuộc sống. Tuy nhiên, sự thay đổi trong nhận thức này chưa đi kèm với hành động trong thực tế.
Và vì thế, những câu nói như “tôi ước mình bị sa thải” không còn quá xa lạ. Nó không phải là biểu hiện của sự lười biếng hay thiếu trách nhiệm, mà là dấu hiệu của một thế hệ đang phải vật lộn với những giới hạn vô hình. Trong một thị trường lao động đầy biến động, đôi khi điều khó nhất không phải là làm việc chăm chỉ, mà là có đủ điều kiện để lựa chọn con đường cho riêng hay không.
(Nguồn: Irish Times)










