Giữa nhịp sống hối hả của TP.HCM, nơi những ánh đèn phố thị dần lên khi chiều buông xuống, vẫn có những con người lặng lẽ mưu sinh bằng công việc bán vé số. Trong số đó, ông Đoàn Văn Thái (71 tuổi) gây chú ý không chỉ bởi hình ảnh người bán vé số quen thuộc, mà còn bởi tấm lòng sẻ chia đáng quý từ những đồng tiền ít ỏi mình kiếm được mỗi ngày.
Khoảng 17 giờ chiều, khi cái nắng Sài Gòn dần dịu xuống, ông Đoàn Văn Thái (71 tuổi, trú phường Hoà Bình, TP.HCM) lại lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày mưu sinh quen thuộc. Điều khiến nhiều người nhớ đến ông không chỉ là những tờ vé số trên tay, mà còn ở cách ông chia sẻ từng đồng tiền ít ỏi mình kiếm được.
Ông Thái vui vẻ chia sẻ, "Bản thân ông nghèo rõ ràng như vậy đó. Nhưng ông sống bằng cái tinh thần thôi. Nếu mà sống không vì người nghèo thì ông chẳng làm những chuyện này đâu, không đi bán làm gì, ở không sướng hơn
Tiền mình kiếm được bao nhiêu thì mình lại cho người ta, người ta thì cũng như bản thân mình thôi, giúp được bao nhiêu thì giúp".

Ông lão 71 tuổi hàng ngày rong ruổi qua các con phố bán vé số mưu sinh và giúp đỡ người nghèo
Trong căn nhà nhỏ ở phường Hòa Bình, mọi thứ đều đơn sơ, gần như không có gì đáng giá ngoài vài bộ quần áo được ông cẩn thận lựa chọn mỗi ngày trước khi ra đường bán vé số.
Với ông, ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng không chỉ để dễ mời chào hơn mà còn thể hiện sự tôn trọng với công việc và những người xung quanh. Ông luôn giữ thái độ vui vẻ, ai thương thì mua giúp, còn không thì cũng chẳng nề hà.
"Mặc cái áo lịch sự, người ta thấy mình gọn gàng chu đáo thì người ta cảm tình hơn, muốn mua hơn. Tối thiểu nhất là phải ăn mặc sạch sẽ, vui vẻ. Còn ai mua giúp mình thì mua thôi", ông Thái luôn ăn mặc chỉn chu mỗi khi đi bán vé số.

Những bộ đồ độc đáo của ông Thái

Từ những đôi giày, chiếc cà vạt... đều được ông Thái chuẩn bị kĩ lưỡng

Suốt 9 năm qua, dù thu nhập bấp bênh, ông Thái vẫn đều đặn trích một nửa số tiền kiếm được để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn hơn. Có khi chỉ là 200.000 đồng, 500.000 đồng gửi người bệnh mua thuốc, tất cả đều tùy vào khả năng của ông mỗi ngày.
Nhiều khi đi ngang gặp chỗ nào khó khăn, mình nhắm chừng thì mình gửi cho 200 - 500 nghìn đồng mua thuốc. Có khả năng thì mình làm thôi. Người ta thấy phấn khởi, người ta thấy mình có tinh thần như vậy người ta chúc mừng", ông Thái cho biết.
Những lúc vé số bán được nhiều, ông có thể kiếm vài trăm nghìn, nhưng cũng có ngày ế ẩm, thu nhập chẳng đáng là bao.

Bên trong căn nhà đơn sơ, người đàn ông 71 tuổi sinh sống hàng ngày chẳng có gì quý giá

Sau biến cố mất vợ, cuộc sống của ông trở nên trống trải, nhưng mỗi ngày vẫn tiếp tục hành trình bán vé số và giúp đỡ người nghèo.

Cuộc sống của ông càng trở nên lặng lẽ hơn kể từ khi vợ qua đời cách đây một năm. Sống một mình, căn nhà nhỏ dường như trống trải hơn. Ông vẫn giữ thói quen đi bán vé số mỗi ngày, nhưng không còn ai hỏi han, chờ đợi như trước. "Trước kia có bà ấy thì vui thật, bây giờ không có bà ấy nữa thì chỉ đi bán vé số thôi. Trước kia đi bán vé số về thấy, bà còn hỏi "bán vé số về sớm không?". Bây giờ bà ấy không còn nữa, chẳng còn gì nữa rồi...", ông Thái nói.
Những câu hỏi giản dị của người vợ năm nào giờ chỉ còn là ký ức, để lại trong ông một khoảng trống khó lấp đầy.


71 tuổi, không còn nhiều điều để giữ cho riêng mình, ông chọn cách cho đi – từ những tờ vé số nhỏ bé đến những đồng tiền ít ỏi
Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và cô đơn, ông Đoàn Văn Thái vẫn ngày ngày rong ruổi trên những con đường quen thuộc, lặng lẽ mang theo những tờ vé số và cả tấm lòng nhân hậu hiếm có. Ở tuổi 71, ông không chỉ mưu sinh cho bản thân, mà còn đang âm thầm lan tỏa những điều tử tế giữa đời thường, giản dị mà ấm áp.










