Bài viết của tác giả họ Lưu trên nền tảng Toutiao (Trung Quốc)
Quyết định chuyển nhà sau biến cố
Bố tôi qua đời đột ngột vào mùa đông năm ngoái vì nhồi máu cơ tim. Với tôi và chị gái, cú sốc ấy đã rất lớn, nhưng người suy sụp nhiều nhất lại là mẹ tôi.
Hơn 30 năm kết hôn, bố mẹ gần như chưa từng xa nhau quá lâu. Sau tang lễ, căn nhà cũ chỉ còn một mình mẹ. Tôi làm việc ở thành phố khác, chị gái dù ở gần hơn nhưng còn bận con nhỏ và gia đình nhà chồng nên không thể ngày nào cũng sang chăm bà.
Mỗi lần gọi điện, tôi đều nghe giọng mẹ yếu đi rõ rệt. Bà ăn uống thất thường, ngày càng gầy và dành phần lớn thời gian ngồi lặng trước di ảnh của bố.
Đúng lúc cả nhà chưa biết phải làm sao thì dì tôi xuất hiện. Dì năm đó 58 tuổi, chưa từng kết hôn, sống một mình trong căn hộ nhỏ ở thành phố sau khi nghỉ hưu làm giáo viên ngữ văn. Hôm sang thăm mẹ, dì bất ngờ đề nghị: “Chị qua ở với em đi. Hai chị em già rồi, sống cùng nhau còn có người bầu bạn”.
Ảnh minh hoạ
Ban đầu mẹ không muốn rời căn nhà đã gắn bó hơn ba thập kỷ, nhưng tôi và chị gái đều nghĩ đây là lựa chọn tốt nhất nên thay nhau khuyên bà. Cuối cùng mẹ cũng đồng ý.
Những ngày đầu diễn ra khá êm đẹp. Dì chuẩn bị phòng riêng, thay ga giường mới, mua những món mẹ thích ăn. Tối đầu tiên, hai chị em còn ngồi xem lại album ảnh cũ và nhắc lại chuyện năm xưa. Tôi và chị gái đều thở phào, nghĩ rằng mẹ cuối cùng cũng có người bầu bạn.
Nhưng chỉ sau một ngày, khác biệt trong lối sống bắt đầu xuất hiện.
Mẹ tôi quen dậy từ rất sớm để nấu bữa sáng nóng hổi và dọn dẹp nhà cửa. Trong khi đó, dì tôi có thói quen ngủ muộn, ăn uống đơn giản với bánh mì và cà phê.
Mẹ nấu cháo, xào thức ăn rồi gọi dì ăn cùng, nhưng dì chỉ ăn vài miếng vì không quen. Mẹ cảm thấy tấm lòng của mình bị bỏ phí, còn dì lại nghĩ bản thân đang bị ép ăn quá nhiều. Không ai nói ra, nhưng không khí bắt đầu gượng gạo.
Ban đêm cũng trở thành vấn đề. Mẹ quen ngủ sớm và cần yên tĩnh tuyệt đối, còn dì lại thích thức khuya đọc sách, nghe nhạc. Ánh đèn từ phòng khách khiến mẹ nhiều đêm trằn trọc không ngủ được.
Mọi chuyện lên đến cao trào chỉ vì một chậu cây thường xuân ngoài ban công. Thấy cây thiếu nắng, mẹ chuyển nó vào gần cửa sổ để dễ sống hơn. Dì nhìn thấy nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ im lặng suốt cả buổi chiều.
Sau này mẹ kể với tôi rằng chính khoảnh khắc ấy bà nhận ra mình đang sống trong ngôi nhà của người khác, chứ không phải cuộc sống của chính mình.
Ảnh minh hoạ
Có những người rất yêu thương nhau, nhưng không thể sống cùng nhau
Đêm thứ năm, mẹ tỉnh dậy uống nước và thấy dì vẫn ngồi bên cửa sổ, cầm cuốn sách trên tay nhưng rất lâu không lật trang. Sau một hồi im lặng, dì bất ngờ nói: “Em thật sự rất ghen tỵ với chị”.
Dì kể rằng hồi trẻ từng có một mối tình sâu đậm nhưng cuối cùng chia tay vì người kia chuyển đi nơi khác. Từ đó về sau, dì chọn sống một mình và chưa từng nghĩ sẽ hối hận. Nhưng ngày nghe tin bố tôi mất, lần đầu tiên dì cảm thấy sợ hãi. Dì sợ cả đời mình sẽ không có ai thật sự đau lòng khi mình rời đi. Mẹ tôi chỉ lặng lẽ nắm lấy tay em gái.
Sáng hôm sau, mẹ nói muốn quay về nhà cũ. Dì hỏi có phải bà sống không quen không, nhưng mẹ lắc đầu: “Không phải chị khó chịu. Chỉ là chúng ta sống khác nhau quá. Ở cùng nhau chỉ khiến cả hai thêm gượng gạo. Em có cuộc sống của em, chị có cuộc sống của chị. Nhưng nếu em buồn, cứ sang với chị bất cứ lúc nào”.
Ảnh minh hoạ
Hôm mẹ rời đi, hai chị em ôm nhau rất lâu dưới sảnh chung cư. Sau khi trở về nhà cũ, mẹ dần lấy lại nhịp sống quen thuộc. Bà đi chợ vào buổi sáng, nấu một nồi canh nhỏ vào buổi trưa, chiều đi dạo quanh khu phố và tối gọi video cho con cháu. Trông bà khỏe hơn nhiều so với những tháng đầu sau khi bố mất. Còn dì đã đặt lại chậu thường xuân về vị trí cũ, nhưng bên cạnh có thêm một chậu lan chi - loài hoa mẹ tôi thích nhất.
Sau này tôi hỏi mẹ có hối hận vì đã từng chuyển sang ở cùng dì không. Bà chỉ cười: “Không hối hận. Dì con thật lòng muốn đón mẹ sang, còn mẹ cũng thật lòng muốn thử sống cùng em gái. Chỉ là có những người rất thương nhau, nhưng cách sống khác nhau quá thì ở gần nhau lại thành áp lực”.
Lúc ấy tôi mới hiểu, yêu thương đôi khi không phải là cố gắng ở cạnh nhau mọi lúc, mà là tôn trọng sự khác biệt và luôn dành cho nhau tình cảm ngay cả khi không đồng hành mỗi ngày.










