Người thân nộp đơn yêu cầu bồi thường nhưng bị từ chối
Ngày 22/4/2024, 1 công ty ở tỉnh Giang Tô (Trung Quốc) đã mua gói bảo hiểm tai nạn cho tập thể công nhân thi công công trình xây dựng (gói B) của 1 công ty bảo hiểm. Theo đó, mức bảo hiểm đối với tai nạn ngoài ý muốn là 500.000 NDT/người (khoảng 1,9 tỷ đồng), còn chi phí y tế do tai nạn là 50.000 NDT/người (khoảng 190 triệu đồng).
Đơn bảo hiểm ghi rõ, đối tượng hưởng bảo hiểm là đội ngũ lao động tham gia gói C trong dự án chăm sóc và bảo dưỡng cây xanh đô thị tại huyện Bảo Ứng. Thời hạn bảo hiểm từ 23/4/2024 - 9/8/2025.
Bà Chu là công nhân thuộc dự án cây xanh nói trên. Khoảng 6 giờ 45 phút sáng ngày 29/11/2024, khi đang đi làm bằng xe ba bánh, bà Chu xảy ra va chạm giao thông với người khác tại khu vực phía nam ngã tư đoạn giao nhau giữa đường Hoài Giang và Bắc Hà (huyện Bảo Ứng), dẫn đến tử vong tại chỗ.
Ngày 3/1/2025, cơ quan cảnh sát giao thông địa phương đã ra kết luận xác định trách nhiệm tai nạn, xác định bà Chu chịu trách nhiệm ngang bằng với bên còn lại trong vụ tai nạn.
Sau khi sự việc xảy ra, 3 thân nhân của bà Chu với tư cách là người thụ hưởng bảo hiểm, đã nộp đơn yêu cầu công ty bảo hiểm bồi thường nhưng bị từ chối.
Lập luận của công ty bảo hiểm
Tháng 9/2025, công ty bảo hiểm đưa ra “Thông báo về quyết định bồi thường”, trong đó nêu rõ: địa điểm xảy ra tai nạn không nằm trong phạm vi công trường thi công được quy định trong hợp đồng, đồng thời mục đích di chuyển của bà Chu cũng không thuộc trường hợp di chuyển phục vụ công việc. Vì vậy, trường hợp tai nạn của bà không thuộc phạm vi trách nhiệm bảo hiểm.

Ảnh minh họa
Đến ngày 12/9/2025, 3 thân nhân kể trên đã khởi kiện công ty bảo hiểm ra Tòa án Nhân dân huyện Bảo Ứng, yêu cầu công ty bảo hiểm phải thanh toán 500.000 NDT tiền bảo hiểm theo hợp đồng.
Phán quyết của tòa án
Theo nhận định của tòa, mục đích của doanh nghiệp khi mua loại bảo hiểm này là nhằm phân tán rủi ro trách nhiệm bồi thường tai nạn lao động đối với người lao động. Trong khi đó, theo quy định của pháp luật Trung Quốc, trường hợp tai nạn giao thông xảy ra trên đường đi làm hoặc tan làm, nếu người lao động không phải là bên chịu trách nhiệm chính, thì vẫn được xác định là tai nạn lao động. Và vụ việc này cũng cần được xem xét theo tiêu chuẩn tương tự.
Theo điều khoản hợp đồng, ghi rõ “công ty bảo hiểm đồng ý chịu trách nhiệm bồi thường theo thỏa thuận cho các tai nạn xảy ra trên đường di chuyển vì công vụ”. Việc công ty bảo hiểm phát hành đơn bảo hiểm cho thấy trường hợp di chuyển vì công vụ đã nằm trong phạm vi trách nhiệm bảo hiểm.
Không những thế, trong hợp đồng lại có quy định rằng, mỗi lần di chuyển vì công vụ đều phải được công ty bảo hiểm chấp thuận trước; điều khoản này bị tòa án đánh giá là không hợp lí và khó thực thi.
Bên cạnh đó, đối với các điều khoản miễn trừ trách nhiệm mà phía công ty bảo hiểm viện dẫn để từ chối bồi thường, tòa án nhận định rằng doanh nghiệp này không cung cấp được chứng cứ chứng minh đã thực hiện nghĩa vụ nhắc nhở và giải thích rõ ràng đối với bên mua bảo hiểm theo quy định pháp luật. Trong trường hợp này, điều khoản miễn trừ sẽ không có hiệu lực pháp lý.
Từ các phân tích trên, tòa án sơ thẩm kết luận rằng cái chết của bà Chu thuộc phạm vi bảo hiểm, đồng thời đưa ra phán quyết công ty bảo hiểm phải chi trả toàn bộ số tiền bảo hiểm 500.000 NDT cho 3 người thụ hưởng.
Không đồng ý với phán quyết, công ty bảo hiểm đã kháng cáo lên tòa án cấp phúc thẩm.
Tuy nhiên, sau khi xem xét lại hồ sơ và lập luận của các bên, tòa án cấp phúc thẩm nhận định rằng bản án sơ thẩm đã xác định đúng sự thật vụ việc và áp dụng pháp luật chính xác. Vì vậy, tòa phúc thẩm bác bỏ toàn bộ kháng cáo của công ty bảo hiểm và giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Theo Baidu










