Ông Hoàng và bà Huệ kết hôn đã gần 40 năm, trải qua đủ những giai đoạn chật vật rồi ổn định nơi thành phố. Họ từng sống trong một căn nhà tập thể nhỏ, nơi mà mỗi buổi sáng đều nghe rõ tiếng người đi lại ngoài hành lang, tiếng trẻ con khóc, tiếng ti vi nhà bên cạnh vọng sang. Cuộc sống chật chội nhưng quen thuộc, dần dần trở thành một phần không thể thiếu.
Khoảng 20 năm trước, ông bà mua một mảnh đất ở quê. Khi đó, ông bà nghĩ mua để đó thôi, sau này tính tiếp. Ban đầu ông bà trồng vài cây ăn quả, cuối tuần về chăm sóc cho đỡ nhớ đất. Sau này, khi có chút tiền dư, ông Hoàng bàn với bà Huệ xây mấy phòng trọ nhỏ cho thuê. Mỗi tháng cũng có thêm một khoản thu nhập, không nhiều vì giá thuê phòng ở quê thấp nhưng đều đặn.
Thời gian trôi đi, hai người già dần. Khi nghỉ hưu, cuộc sống bỗng dưng chậm lại. Những buổi sáng không còn vội vàng đi làm, những buổi chiều cũng không còn bận rộn cơm nước đúng giờ. Chính lúc đó, ý nghĩ về việc “về quê sống” bắt đầu xuất hiện trong đầu ông Hoàng.
Ông nói nhiều về chuyện đó. Ông bảo ở quê có đất rộng, không khí thoáng, muốn trồng gì thì trồng, muốn nuôi gì thì nuôi. Ông không thích cảnh ngày nào cũng quanh quẩn trong căn nhà tập thể chật chội, bước ra ngoài là xe cộ ồn ào. Ông muốn dùng 1,2 tỷ tiền tiết kiệm để xây lại một căn nhà khang trang trên mảnh đất năm xưa.
Ảnh minh họa
Nhưng bà Huệ lại không nghĩ như vậy.
Bà đã quen với nhịp sống ở thành phố. Sáng ra có thể đi bộ ra chợ, thiếu gì cũng có. Siêu thị gần nhà, hiệu thuốc, quán ăn, tất cả đều tiện. Bà không phải lo chuyện rau cỏ, cũng không phải suy nghĩ hôm nay ăn gì vì có thể mua ngay. Ở thành phố, bà có hàng xóm quen mặt, có bạn già thỉnh thoảng rủ nhau đi tập thể dục hay uống trà. Còn ở quê, với bà, là một điều gì đó xa lạ.
Bà nói ở quê bà không quen ai, không có bạn bè, không có chỗ để đi lại như trên này. Bà cũng không quen việc phải tự tay lo mọi thứ. Bà từng thử về ở vài ngày, thấy buổi tối yên tĩnh quá, đến mức khó ngủ vì sợ. Thà rằng giữ 1,2 tỷ tiết kiệm kia để dưỡng già, để hưởng thụ còn hơn dốc vào xây nhà rồi lại sống chật vật với từng đồng lương hưu.
Từ đó, những cuộc tranh cãi bắt đầu xuất hiện.
Ông Hoàng cho rằng bà Huệ quá phụ thuộc vào sự tiện nghi, không chịu thay đổi. Ông nói già rồi thì nên sống chậm, sống gần thiên nhiên. Bà Huệ lại cho rằng ông đang lý tưởng hóa cuộc sống ở quê, không nghĩ đến thực tế sinh hoạt hàng ngày.
Có hôm ông nói sẽ bán căn nhà tập thể để về quê hẳn. Bà Huệ nghe vậy thì phản đối quyết liệt. Bà nói nếu ông muốn về thì cứ về, còn bà sẽ ở lại. Câu nói đó làm không khí trong nhà nặng nề hẳn đi. Mỗi người giữ một suy nghĩ riêng, không ai chịu nhường ai.
Ảnh minh họa
Câu chuyện của ông Hoàng và bà Huệ thực ra không hiếm. Khi về hưu, nhiều người bắt đầu nghĩ đến việc thay đổi môi trường sống, tìm một nơi yên tĩnh hơn. Nhưng điều quan trọng không phải là sống ở thành phố hay nông thôn, mà là sống ở nơi khiến mình cảm thấy phù hợp và thoải mái.
Người già không chỉ cần không gian sống, mà còn cần thói quen, sự quen thuộc và cả những mối quan hệ xung quanh. Có người hợp với cuộc sống thanh bình ở quê, có người lại cần sự tiện lợi và nhịp sống vừa phải của thành phố. Nếu chỉ dựa vào mong muốn của một người, mà bỏ qua cảm nhận của người còn lại, thì rất dễ dẫn đến mâu thuẫn.
Về hưu không phải là bắt đầu lại từ đầu, mà là tiếp tục cuộc sống theo cách dễ chịu hơn. Có lẽ điều quan trọng nhất không phải là “ở đâu”, mà là hai người có thể cùng nhau thống nhất được một cách sống khiến cả hai đều thấy ổn. Còn nếu mỗi người giữ một lựa chọn riêng, thì ngay cả khi ở một nơi rộng rãi hơn, cuộc sống cũng chưa chắc đã nhẹ nhõm hơn.










