*Bài viết dưới đây là chia sẻ của tác giả Hà Duệ được đăng tải trên nền tảng Zhihu (Trung Quốc).
Những ngày giáp Tết, khi không khí đoàn viên bắt đầu lan tỏa khắp các con phố, tôi cũng tất bật chuẩn bị quà cáp để về quê ngoại. Năm nay, sau nhiều năm đi làm xa, công việc của tôi khởi sắc hơn trước, thu nhập ổn định, khoản tiết kiệm cũng nhiều thêm. Tôi bàn với vợ sẽ biếu bố mẹ cô ấy 15.000 NDT (hơn 57 triệu đồng) để có vốn mở rộng cửa hàng nhỏ ở quê.
Ý định ấy xuất phát từ sự biết ơn. Suốt những năm đầu hôn nhân, khi hai vợ chồng tôi vẫn còn chật vật thuê trọ, chính bố mẹ vợ đã âm thầm hỗ trợ. Ông bà không giàu có, nhưng luôn sẵn sàng dành dụm từng đồng để con cái yên tâm lập nghiệp. Vì thế, tôi nghĩ việc tặng khoản tiền này vào dịp Tết không chỉ là món quà vật chất, mà còn là lời cảm ơn chân thành của tôi dành cho bố mẹ vợ.
Tôi đã hình dung ra cảnh cả nhà quây quần bên mâm cơm cuối năm. Sau chén trà đầu xuân, tôi sẽ trao phong bao đỏ, nói vài lời chúc và đề nghị bố mẹ dùng số tiền đó nhập thêm hàng hóa. Tôi tin món quà ấy sẽ khiến ông bà vui lòng.
Thế nhưng, trong một buổi cà phê cuối năm với nhóm bạn đại học, khi câu chuyện Tết và quà biếu được nhắc tới, tôi vô tình chia sẻ dự định của mình. Một người bạn thân làm luật sư nghe xong liền im lặng vài giây rồi nói: “Cậu biếu tiền thì rất đáng quý. Nhưng nếu đã xác định là biếu để bố mẹ vợ ‘làm ăn’ thì nên suy xét lại cho kỹ. Tình cảm là một chuyện, còn tiền bạc kinh doanh lại là chuyện khác”.
Câu nói ấy khiến tôi khựng lại. Bạn tôi phân tích rằng, khi số tiền đủ lớn và gắn với mục đích kinh doanh thì nó sẽ gắn liền với sự kỳ vọng. Nếu sau này việc kinh doanh xảy ra thua lỗ, người nhận tiền cũng sẽ cảm thấy áy náy.
“Vợ chồng cậu nên thống nhất rõ: đây là quà Tết, cho đi không điều kiện, không kỳ vọng. Nếu trong lòng còn chút tính toán, tốt nhất đừng gọi đó là biếu”, bạn tôi nói.
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ suốt chặng đường về nhà. Tôi nhận ra, bản thân mình dù không suy nghĩ gì sâu xa nhưng khi biếu tiền, trong sâu thẳm vẫn mong cửa hàng của bố mẹ vợ khấm khá hơn nhờ khoản tiền này. Tôi quả thực đã vô thức gắn món quà với kỳ vọng.
Ảnh minh họa: Internet
Tối hôm đó, tôi trao đổi thẳng thắn với vợ. Cô ấy lặng đi một lúc rồi thừa nhận cũng có phần lo lắng. Ở quê, việc tiền bạc giữa anh chị em, họ hàng vốn nhạy cảm. Nếu ông bà sử dụng số tiền không đúng như dự định, hoặc anh em trong nhà hiểu lầm đây là “góp vốn”, câu chuyện có thể trở nên phức tạp. Vì vậy, chúng tôi quyết định thay đổi cách làm.
Cứ thế, thay vì biếu tiền như một khoản để bố mẹ “làm ăn”, vợ chồng tôi sẽ trao nó như là một món quà Tết đúng nghĩa với lời chúc sức khỏe bố mẹ. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng giá trị của món quà không nằm ở con số, mà điều quan trọng hơn là sự thấu hiểu và cách ứng xử khéo léo để tình thân không bị áp lực bởi tiền bạc.
Sau câu chuyện đó, tôi rút ra một điều: trong gia đình, sự rõ ràng đôi khi chính là cách bảo vệ tình cảm. Một món quà được trao tặng một cách tinh tế cũng có thể giúp ta tránh được những hiểu lầm không đáng có.
Tết là dịp để sẻ chia, nhưng sẻ chia thế nào để vừa trọn nghĩa, vừa trọn tình mới là điều đáng cân nhắc. Và với tôi, câu nói của người bạn luật sư năm ấy đã trở thành một lời nhắc nhớ mỗi khi đứng trước những quyết định liên quan đến tiền bạc và gia đình.
(Theo Zhihu)










