Những năm đầu nghỉ hưu, tôi từng nghĩ: “Thế là ổn rồi. Không lo cơm áo, chỉ cần sống cho vui.” Chính suy nghĩ đó đã khiến tôi liên tiếp tiêu tiền sai cách, để rồi nhận ra một sự thật đau lòng: Sau nghỉ hưu, thứ nguy hiểm nhất không phải thiếu tiền mà là tiêu tiền để bù đắp sự trống trải.
1. Đi bộ phong trào mỗi ngày: Miễn phí, nhưng cái giá là… đầu gối cả đời

Khi mới nghỉ hưu, vợ chồng tôi còn khỏe, thường đi du lịch gần xa. Nhưng sau một đợt trở bệnh, chồng tôi bị viêm khớp, không thể đi lại nhiều. Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái rảnh rỗi quá mức.
Để “có việc mà làm”, tôi tham gia nhóm đi bộ người cao tuổi trong khu phố. Mỗi chiều đúng giờ, áo đồng phục, băng rôn, khẩu hiệu, đi bộ vài cây số quanh công viên rồi vòng qua các tuyến phố.
Lúc đầu tôi thấy rất ổn:
- Không mất tiền
- Có bạn bè
- Cảm giác mình còn khỏe, còn năng động
Nhưng chỉ sau vài tháng, đầu gối tôi bắt đầu đau. Ban đầu là đau âm ỉ, sau đó là đau dữ dội, đi cầu thang cũng nhức buốt. Đi khám, bác sĩ kết luận: thoái hóa khớp gối, không thể phục hồi hoàn toàn, yêu cầu dừng ngay các hoạt động đi bộ cường độ cao.
Từ đó, tôi mới thấm một bài học rất “đắt” về tài chính tuổi hưu: Những hoạt động tưởng như tiết kiệm tiền, nếu không phù hợp thể trạng, sẽ biến thành chi phí y tế kéo dài cả đời.
Tiền thuốc, tiền khám, tiền điều trị sau này ăn dần vào lương hưu mỗi tháng, không ồn ào, nhưng bền bỉ.
2. Tụ tập ăn uống để đỡ buồn: Mỗi bữa vài trăm nghìn, đổi lại là bệnh mạn tính

Không đi bộ nữa, tôi lại tìm cách khác để lấp thời gian: gọi bạn bè đi ăn uống.
Người nghỉ hưu không thiếu tiền, chỉ thiếu niềm vui - tôi từng tự an ủi mình như vậy. Mỗi tuần vài buổi, lúc thì quán nhậu bình dân, lúc thì nhà hàng. Mỗi lần không quá nhiều tiền, vài trăm nghìn chia đầu người, tưởng như chẳng đáng là bao.
Nhưng sau khoảng nửa năm, cơ thể tôi bắt đầu “lên tiếng”:
- Đau đầu thường xuyên
- Chóng mặt
- Người mệt mỏi kéo dài
Kết quả khám sức khỏe khiến tôi sững người: cao huyết áp, mỡ máu cao, phải nhập viện theo dõi.
Bác sĩ nói thẳng: “Nếu cô tiếp tục ăn uống kiểu này, nguy cơ tai biến là rất rõ”.
Từ góc độ tài chính, tôi mới nhận ra điều đáng sợ: Những khoản chi nhỏ, lặp lại đều đặn, cộng với hệ quả sức khỏe, sẽ âm thầm phá vỡ kế hoạch sống an nhàn sau nghỉ hưu.
Từ đó đến nay, mỗi tháng tôi phải dành một khoản cố định cho thuốc huyết áp, mỡ máu. Lương hưu không đổi, nhưng chi phí y tế thì ở lại suốt đời.
3. Lớp học sức khỏe miễn phí: Cái bẫy tài chính nguy hiểm nhất tuổi già
Sau khi phát hiện bệnh, tôi giống rất nhiều người lớn tuổi khác: ngại uống thuốc Tây lâu dài, muốn tìm cách “chữa tận gốc”.
Tôi tham gia các buổi nói chuyện về sức khỏe cho người cao tuổi. Hội trường đàng hoàng, người nói chuyện mặc vest chỉnh tề, tư vấn miễn phí, cuối buổi còn tặng quà. Họ nói về “thải độc”, “điều chỉnh từ bên trong”, “6 tháng là ổn”.
Tôi đã chi gần 30 triệu đồng - số tiền không hề nhỏ với người sống bằng lương hưu - để mua thực phẩm chức năng. Nguy hiểm hơn, tôi còn ngừng thuốc bác sĩ kê, tin rằng “uống cái này là đủ”.
Sáu tháng sau, đi khám lại, kết quả còn tệ hơn trước. Tôi phải nhập viện hơn chục ngày. Khi mang hồ sơ bệnh án quay lại tìm “lớp học sức khỏe”, địa điểm đã đóng cửa, không để lại dấu vết.
Số tiền tích góp suốt nhiều năm mất sạch, sức khỏe thì tụt dốc.
Đây là cú sốc lớn nhất của tôi sau nghỉ hưu: Một quyết định chi tiêu sai có thể cuốn đi cả tiền, sức khỏe và sự chủ động của tuổi già.

Lời cảnh tỉnh sau nghỉ hưu: Có tiền và có thời gian không đồng nghĩa với được tiêu thoải mái
Nhìn lại, tôi rút ra một điều rất rõ ràng:
Sau nghỉ hưu, ba kiểu “giết thời gian” dễ khiến người lớn tuổi trả giá đắt nhất là:
- Hoạt động thể chất theo phong trào, không cá nhân hóa sức khỏe
- Tụ tập ăn uống để lấp khoảng trống tinh thần
- Các mô hình chăm sóc sức khỏe mập mờ, bán thực phẩm chức năng đội lốt tư vấn
Với mức lương hưu 5-8 triệu/tháng, mỗi sai lầm nhỏ đều có thể trở thành gánh nặng dài hạn. Khi sức khỏe mất đi, tiền không còn là công cụ tận hưởng cuộc sống, mà chỉ để… chống đỡ.
Nếu được quay lại, tôi thà sống chậm hơn, ít hoạt động hơn, chi tiêu kỹ hơn - còn hơn “hưởng thụ sai cách” để rồi phải trả giá bằng cả tuổi già.










