Những năm đầu, mọi thứ vẫn ổn. Tôi tự nấu ăn, tự giặt giũ, tự đi chợ. Ngoại trừ cảm giác cô đơn thỉnh thoảng ghé qua, cuộc sống nhìn chung không có gì đáng phàn nàn.
Nhưng tuổi già không đến ồn ào. Nó đến rất chậm, rất âm thầm, bằng đôi chân yếu dần, bằng những quãng đường đi chợ phải dừng lại nghỉ giữa chừng, bằng nhịp thở gấp gáp chỉ vì xách một túi rau.
Khi sức khỏe giảm, bài toán tài chính bắt đầu hiện rõ

Nhà tôi ở tầng 3 của một khu tập thể cũ. Ngày trẻ, tôi từng vác bao gạo 30kg chạy một mạch lên cầu thang. Bây giờ, đi tay không cũng phải nghỉ ở mỗi tầng.
Tôi hiểu rất rõ: mình đã không còn khả năng tự chăm sóc bản thân.
Không còn cách nào khác, tôi gọi cho con trai, xin về ở cùng. Tôi nói rõ: “Tôi không cần ăn ngon, chỉ cần con nấu dư một chút cho bữa sáng, bữa trưa hôm sau là được.”
Con trai đồng ý ngay. Nhưng chỉ cần bước chân vào nhà con, nhìn gương mặt nặng nề của con dâu, tôi đã hiểu: mình là người thừa trong căn nhà ấy.
Tôi cố nhẫn nhịn. Tôi nghĩ: “Mình già rồi, chịu chút cũng được, miễn không phá vỡ gia đình con”.
Nhưng chỉ hơn 10 ngày, tôi buộc phải rời đi.
Con dâu tôi mỗi sáng đều tắt van gas, ngắt cầu dao điện trước khi ra khỏi nhà. Tôi ở nhà một mình cả ngày, không nấu được ăn, không đun nổi nước. Con trai tôi cãi nhau với vợ nhiều lần, nhưng mọi thứ không thay đổi.
Cuối cùng, con dâu nói thẳng: “Nếu bố còn ở đây, con sẽ ly hôn”.
Lúc đó, tôi hiểu: ở lại không chỉ tốn tiền, mà còn tốn cả lòng tự trọng.
Viện dưỡng lão: Tưởng là giải pháp, hóa ra là gánh nặng khác
Tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí phòng 6 người: khoảng 12 triệu đồng/tháng, rẻ nhất tôi có thể chi trả với mức lương hưu 17 triệu.
Trước đây, tôi từng nghĩ viện dưỡng lão là nơi dành cho người không con cái. Nhưng hóa ra, có con hay không, nếu không đủ điều kiện sống chung, thì viện dưỡng lão vẫn là lựa chọn bất đắc dĩ.
Vấn đề không chỉ là tiền.
- Giờ ăn cố định
- Giờ ngủ cố định
- Phòng 6 người luôn ồn ào
Tôi quen ngủ muộn - dậy muộn suốt hơn 10 năm nghỉ hưu. Ở viện, tôi bỏ bữa liên tục, phải ăn mì gói, bánh quy để lót dạ. Đêm thì không ngủ nổi vì tiếng động.
Sau đúng một tháng, tôi quyết định rời viện dưỡng lão. Không phải vì không đủ tiền, mà vì sống như vậy còn mệt hơn sống một mình.
Giải pháp không ai dạy người già, nhưng lại cực kỳ “kinh tế”
Về nhà, tôi lại tự xoay xở. Và rồi, một cơ duyên nhỏ đã thay đổi mọi thứ.
Nhà đối diện tôi có một cặp vợ chồng trẻ, quê lên thành phố làm việc, có con nhỏ 2 tuổi. Người vợ ở nhà trông con, tài chính rất eo hẹp.
Tôi chủ động đề nghị:
Trả 7 triệu đồng/tháng
Đổi lại:
- Nấu cho tôi 1 bữa/ngày
- Dọn dẹp nhà cửa
- Giặt giũ quần áo
- Không giờ giấc cố định. Rảnh lúc nào làm lúc đó.
Họ đồng ý ngay.
So với 12 triệu/tháng viện dưỡng lão, tôi tiết kiệm được 5 triệu. Quan trọng hơn: tôi được sống trong nhà mình, theo nhịp sinh hoạt của mình.

Bài toán tài chính tuổi già: Rẻ hơn, nhưng “lời” hơn rất nhiều
Tôi còn thỏa thuận thêm:
- Mỗi năm tăng 300.000 đồng tiền công
- Khi tôi qua đời, để lại 350 triệu đồng như một khoản tri ân
Nghe thì lớn, nhưng nếu tính kỹ:
- 7 triệu/tháng x 12 tháng = 84 triệu/năm

Thấp hơn nhiều so với viện dưỡng lão
Đổi lại:
- Chăm sóc tận tình
- Không áp lực tâm lý
- Có tiếng trẻ con, có người trò chuyện mỗi ngày
Tôi mua kẹo, mua đồ chơi cho bé. Bé gọi tôi là “ông”. Căn nhà vốn im lặng suốt nhiều năm, giờ có tiếng cười.
Tuổi già, thứ đắt nhất không phải tiền – mà là tinh thần
Nhiều người nghĩ tiết kiệm tiền là quan trọng nhất. Nhưng ở tuổi già, tôi nhận ra: Tâm trạng xấu mới là thứ đắt đỏ nhất.
Người già sống trong căng thẳng, trầm cảm:
- Dễ bệnh hơn
- Tốn tiền thuốc hơn
- Tốn tiền viện phí hơn
Trong khi chỉ cần chi thêm một khoản vừa phải, đúng chỗ, tinh thần ổn định thì:
- Ít bệnh
- Ít chi phí y tế
- Sống lâu hơn, nhẹ lòng hơn
Kết luận: Không phải viện dưỡng lão, không phải con cái, mà là lựa chọn phù hợp
Tôi không nói cách của mình đúng cho tất cả mọi người. Nhưng với tôi, thuê người chăm sóc, sống độc lập, chủ động tài chính là lựa chọn thoải mái nhất ở tuổi già.
Không làm phiền con. Không bị ép sống theo giờ giấc. Không phải chịu đựng ánh mắt nặng nề của bất kỳ ai.
Chỉ cần mỗi tháng bỏ ra 7 triệu đồng, tôi đổi lại được sự bình yên.
Và ở tuổi 73, tôi tin: Bình yên là khoản đầu tư sinh lời nhất của đời người.










