Họp lớp vốn là một hoạt động đầy ý nghĩa, là dịp để những người bạn cũ cùng ngồi lại, ôn lại kỷ niệm thanh xuân và thắt chặt tình cảm sau bao năm xa cách. Thế nhưng, trong cái xã hội ngày càng thực dụng này, những buổi tiệc ấy đôi khi không còn giữ được sự thuần khiết ban đầu. Thay vì tiếng cười ôn lại chuyện xưa, người ta lại thấy những màn so kè địa vị, tiền bạc, để rồi kết thúc bằng những kịch bản không ai ngờ tới.
Lương Tam là một người đàn ông U40 đến từ Hàng Châu, Trung Quốc. Sau bao nhiêu năm ra trường, khi nhận được thông báo lớp tổ chức một buổi đại hội ngộ tại một nhà hàng sang trọng nhất nhì thành phố, anh đã vô cùng hào hứng.
Ngày họp lớp diễn ra trong không khí hào nhoáng, tiếng cụng ly chan chát, những lời hỏi thăm xã giao và cả những màn khoe mẽ của những người nay đã thành đạt. Mọi chuyện tưởng chừng như rất vui vẻ cho đến khi bữa tiệc tàn, và một tình huống trớ trêu bắt đầu xảy ra.
"Thưa quý khách, tổng cộng hết 48.800 tệ (khoảng 190 triệu đồng) ạ" - lời nói của người phục vụ như một quả bom nặng ký, ngay lập tức đánh tan bầu không khí náo nhiệt trong phòng bao. Những người bạn vừa nãy còn bá vai bá cổ, xưng anh gọi em thân thiết, giờ đây đều trợn tròn mắt, khuôn mặt viết đầy vẻ không tin nổi, không khí như đông đặc lại.
Tờ hóa đơn bất ngờ xuất hiện khiến bầu không khí đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên im lặng và đầy căng thẳng (Ảnh minh họa)
Thấy mãi mà không có ai đáp lại, nụ cười trên mặt phục vụ dần biến mất, thay vào đó là sự thiếu kiên nhẫn. Đúng lúc này, Trương Cường - người ngồi trong góc nãy giờ ít nói nhất bỗng đứng dậy. Anh mặc một bộ đồ giản dị, trông lạc lõng giữa căn phòng đầy những bộ đồ hiệu của bạn bè.
Trương Cường lấy ra một chiếc thẻ, đưa cho người phục vụ, giọng nói bình thản nhưng thoáng chút mệt mỏi: "Tôi thanh toán, mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi xin phép đi trước". Nói xong, anh quay người định rời đi.
"Đợi đã!", một tiếng hét lớn vang lên, là Lý Đình - người từng được coi là "chị đại" của lớp năm xưa. Cô bước trên đôi giày cao gót mười phân, tiến về phía Trương Cường với nụ cười giả tạo trên môi: "Trương Cường, bao nhiêu năm không gặp, không ngờ ông lại hào phóng thế! Nhưng bữa cơm này, ông định ra vẻ một mình đấy à?".
Những người khác cũng bắt đầu tỉnh lại, lời ra tiếng vào bàn tán: "Đúng đấy Trương Cường, chúng ta đông người thế này, sao để ông trả một mình được?", "Phải đấy, thế này thì khách sáo quá!"... Nhưng dù miệng nói vậy, tuyệt nhiên không có một ai thực sự móc ví ra.
Trương Cường dừng bước, nhìn lại những khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, khẽ cười và nói: "Mọi người còn nhớ không? Hồi đi học, nhà tôi nghèo đến mức không có cơm ăn, chính mọi người đã thường xuyên chia sẻ phần cơm của mình cho tôi. Bây giờ tôi tuy cũng không giàu có gì, nhưng chút tiền này vẫn có thể chi trả được, coi như là trả lại cái ơn năm xưa".
Nghe những lời này, không ít người cúi đầu, lộ vẻ lúng túng. Thế nhưng lúc này, Vương Lỗi - người vẫn im lặng nãy giờ bỗng cười lạnh, mỉa mai: "Trả ơn? Nói nghe hay nhỉ! Ai biết được ông có đang muốn khoe mẽ trước mặt chúng tôi hay không. Dù sao năm đó ông cũng là người nghèo nhất lớp, giờ đột nhiên hào phóng thế này, chắc chắn là có mục đích gì rồi!".
Lời của Vương Lỗi như một nhát dao sắc lẹm, cắt đứt chút tình nghĩa cuối cùng. Sắc mặt Trương Cường trở nên nhợt nhạt, anh hít một hơi thật sâu rồi nói: "Vương Lỗi, ông muốn nghĩ sao thì tùy. Tôi chỉ thấy bạn bè một thời là cái duyên, không muốn bữa cơm này biến thành một vở hài kịch". Nói đoạn, anh ấy không quay đầu lại mà bước thẳng ra khỏi cửa.
Sau khi Trương Cường đi khỏi, bầu không khí trong phòng càng trở nên kỳ quái. Có người bắt đầu xì xào rằng Trương Cường chắc chắn đã phát tài nên mới cố tình ra vẻ; có người lại bảo anh ta là kẻ ngốc, đáng đời bị "chém đẹp". Giữa lúc tranh cãi không dứt, người phục vụ lại bước vào và thông báo: "Thưa quý khách, vị tiên sinh vừa rồi chỉ mới thanh toán 20.000 tệ, vẫn còn 28.800 tệ chưa trả".
Sự thực dụng và những toan tính chi ly về tiền bạc đã đẩy tình bạn năm xưa đến chỗ rạn nứt không thể cứu vãn (Ảnh minh họa)
Lời nói vừa dứt, tất cả mọi người đều sững sờ. Lý Đình - người vừa rồi còn hống hách giờ đây hoảng loạn, lắp bắp: "Cái... cái gì cơ? Không phải Trương Cường bảo bao toàn bộ sao?". Những người khác cũng nhìn nhau ngơ ngác, không biết phải làm sao. Cuối cùng, mọi người đành phải chia đều theo đầu người để thanh toán số tiền còn lại trong sự miễn cưỡng tột độ. Bữa cơm ấy đã kết thúc trong sự oán hận và bất mãn của tất cả. Những người bạn từng thân thiết một thời, vì 48.800 tệ này mà chính thức trở mặt với nhau.
Trở về nhà, Lương Tam nằm trên giường mãi mà không sao ngủ được. Buổi họp lớp vốn dĩ phải là khoảnh khắc ấm áp để hồi tưởng lại tuổi thanh xuân, nay lại biến thành một màn tranh giành lợi ích nực cười. Sự thiện lương và chân thành của Trương Cường đổi lại không phải là lòng biết ơn, mà là sự ngờ vực và phỉ báng; còn sự ích kỷ, lạnh lùng của những người bạn khác thực sự khiến người ta cảm thấy xót xa.
Có lẽ sau bao nhiêu năm lăn lộn giữa dòng đời, mỗi người đều đã mang theo những nỗi lo toan và góc nhìn riêng về giá trị của vật chất và tình cảm. Nhưng sau tất cả, những con số trên hóa đơn suy cho cùng cũng chỉ là phép thử để ta nhận ra rằng, điều quý giá nhất không nằm ở chỗ ai giàu sang hơn ai, mà là ai vẫn giữ được sự chân thành như thuở ban đầu.
Chúng ta đều đang lớn lên và thay đổi theo thời gian, nhưng mong rằng dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, mỗi người vẫn sẽ dành một khoảng lặng để trân trọng lòng tốt và sự biết ơn dành cho nhau. Hy vọng ở buổi họp lớp sau này, khi những ồn ào và toan tính lùi lại phía sau, chúng ta có thể ngồi bên nhau bằng tất cả sự hồn nhiên vốn có, để những kỷ niệm thuần khiết thời cắp sách tới trường mãi là vùng ký ức đẹp đẽ nhất trong lòng mỗi người.










