Hơn 30 tuổi, mạnh dạn xưng "chị - em" với nhân viên quán cà phê, nhưng khi được hỏi lại vẫn: "Dạ vâng ạ"

29/04/2026 18:02

Lý do là gì nhỉ?

“30 tuổi rồi mà vẫn thấy mình như trẻ con"

U30 đến lúc phải tập xưng anh/chị với mấy bạn nhân viên khi đi cà phê kiểu:

- Tôi: Cho anh ly matcha latte nha.

- Nhân viên: Dạ mình dùng đường đá bình thường đúng không anh?

- Tôi: Dạ đúng rồi ạ!

Đây là nội dung một bài đăng xoay quanh tuổi 30 đang viral trên Threads gần đây. Ở phần bình luận, nhiều người đồng tình, kể lại những khoảnh khắc dở khóc dở cười khi đã loanh quanh 30 tuổi, là anh chị của nhiều người nhưng cứ quen miệng xưng “em”.

Những người 30 tuổi đã xem và đồng tình nhé! (Ảnh chụp màn hình)

Nhiều người cho biết dù đi cà phê, mua sắm hay giao tiếp với nhân viên trẻ tuổi vẫn phản xạ xưng “em”, thậm chí hai bên còn tranh nhau xưng “em”. Khi thấy hơi ngượng với cách xưng hô “anh/chị”, họ chuyển sang chọn cách xưng “bạn - mình” để trung tính và lịch sự hơn.

Một số cư dân mạng khác còn nhiệt tình giải thích việc chưa quen vai vế này đến từ tâm lý vẫn thấy mình trẻ, chưa cảm nhận rõ tuổi tác. Trong khi đó, cũng có người đùa rằng chỉ khi lập gia đình, có con rồi thì mới tự động quen miệng xưng ở vai lớn hơn.

“Tôi luôn mặc định xưng ‘em’ ý. Không biết bao nhiêu tuổi nhưng lúc nào cũng cho mình ở vế thấp hơn, xưng ‘chị’ không quen”, “Xưng bạn - mình được câu đầu từ câu thứ 2 trở đi khôi phục cài đặt gốc xưng ‘em’ lại”, “Tôi hơn 30 tuổi mà cũng thế. Đã mạnh dạn xưng ‘chị - em’ nhưng khi được hỏi lại tôi vẫn trả lời là ‘Dạ vâng ạ’”, “Tôi cảm thấy mình không có được cái vẻ trưởng thành của những người lớn tôi từng biết”,... là những bình luận đồng cảm.

Thực tế, topic tuổi 30 nhưng vẫn nghĩ mình còn trẻ, còn bé không phải hiếm hoi. Trên mạng từng có nhiều topic và so sánh khá thú vị khi nhắc về mặc định trẻ trung của người 30 tuổi, chủ yếu thuộc Gen Millennials và Gen Z.

“30 tuổi của bố mẹ chúng ta là giai đoạn thăng tiến trong công việc, nuôi dạy 1 - 2 đứa con; còn 30 tuổi của chúng ta là đu idol, sưu tầm figure, xem Conan hoặc Doraemon”.

“30 tuổi rồi mà vẫn thấy mình như trẻ con, có bình thường không?” . Bình luận được yêu thích nhất là: “Tôi 32 tuổi rồi, vẫn đang chờ thư mời nhập học Hogwarts”.

Nhiều người đọc xong các topic này chỉ biết bật cười vì thấy quá đúng với mình.

Ảnh minh hoạ

Vì sao ngoài 30 tuổi vẫn nghĩ mình là “em”?

Có nhiều lý do dẫn đến cảm giác này.

Không ít người dù đã ngoài 30 ở thời điểm hiện tại, thậm chí gần 40, vẫn cảm thấy mình còn non nớt, vẫn loay hoay với công việc, tương lai, tài chính hay các mối quan hệ. Họ vẫn xưng “em” với người khác như một phản xạ tự nhiên, vẫn thấy mình chưa giống hình mẫu người lớn thực thụ mà xã hội từng mô tả.

Cảm giác đó chỉ đơn giản là tuổi thật và tuổi tâm lý không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.

Xét ở góc độ tâm lý học , trưởng thành không được đo bằng danh xưng, tuổi tác hay mốc đời sống đơn thuần. Nó nằm ở khả năng chịu trách nhiệm, tự lập, kiểm soát cảm xúc, hồi phục sau tổn thương, hiểu bản thân và biết cách sống cùng thế giới.

Một người 30 tuổi vẫn mê hoạt hình chưa chắc là trẻ con. Một người thích figure hay idol chưa chắc thiếu chín chắn. Sở thích không quyết định độ trưởng thành.

Thậm chí người ta còn dựa vào điều này để sáng tạo ra thuật ngữ Kidult (kết hợp từ "kid" - trẻ em và "adult" - người lớn) để chỉ những người trưởng thành vẫn giữ sở thích, cảm xúc hoặc đam mê với các đồ vật/hoạt động dành cho trẻ em. Họ yêu thích sưu tầm đồ chơi, truyện tranh, game, hoặc thời trang màu sắc, coi đây là cách giải tỏa căng thẳng và tận hưởng cuộc sống.

Theo các thống kê, thế hệ Millennials - nhóm ngoài 30 tuổi - hiện là nhóm người lớn mua nhiều đồ chơi nhất, từ đồ chơi lắp ráp đến các trò chơi điện tử cổ điển. Thông qua đồ chơi, họ hoài niệm về tuổi thơ, gợi lại những ký ức đẹp và giải tỏa áp lực trong cuộc sống. Xu hướng này đang góp phần định hình lại một ngành công nghiệp trị giá hàng trăm tỷ USD trên toàn cầu.

Xét về bối cảnh xã hội , trong thời gian dài, xã hội thường đặt ra một chiếc “đồng hồ vô hình”: đến tuổi nào thì nên học xong, đi làm ổn định, kết hôn, sinh con, mua nhà, cư xử điềm đạm. Nếu chậm hơn mốc đó, nhiều người sẽ có cảm giác tụt lại phía sau.

Còn hiện tại, thời gian học tập kéo dài hơn, con đường nghề nghiệp đa dạng hơn, quan niệm sống cũng cởi mở hơn. Việc kết hôn muộn, đổi nghề, sống độc thân hay chưa muốn có con đã trở thành điều bình thường. Vì thế, tuổi 30 hôm nay không còn là một cột mốc đồng nhất. Mỗi người có thể đi theo một lịch trình riêng, khiến người ta thường có cảm giác mình vẫn còn ít tuổi.

Cùng lúc đó, thế giới hiện đại biến động quá nhanh. Ngày trước, một người có thể học một kỹ năng từ trẻ rồi dùng nó ổn định trong nhiều năm. Còn ngày nay, công nghệ, xu hướng nghề nghiệp và cách làm việc thay đổi liên tục. Hôm qua còn thành thạo Excel, hôm nay phải học công cụ mới, ngày mai lại phải hiểu 543826378 con AI. Việc thường xuyên phải học lại từ đầu, thích nghi và tiếp thu cái mới cũng khiến người ta cảm thấy trẻ trung hơn.

Còn bạn thì sao? Các The 30s có cảm giác ngượng ngùng khi phải xưng "anh/chị" và lậm "em" với tất cả mọi người không?

(Nguồn: Threads, Baidu)